Chuyển đến nội dung chính

104. Ruth Và Cái Cửa Sổ

Có một cô gái tên là Ruth, người thường cư xử lịch sự. Chẳng hạn như, bạn sẽ không bao giờ nghe cô ấy trả lời với mẹ của cô ấy mà không nói "Vâng, thưa mẹ" hoặc "Không, thưa mẹ" và cô ấy không bao giờ đập cửa ầm ĩ hoặc gây ồn ào khi bước vào phòng, nhưng cô có một thói quen cực kì xấu.

Một ngày khi Ruth đi đến trường, cô ấy đi qua một căn nhà có cửa sổ phòng ăn của nó quay ra hướng về phố. Cái cửa sổ khá là thấp, Và mỗi khi Ruth đi qua cô ấy sẽ đi bộ từ từ, và luôn luôn nhìn chằm chằm vào căn phòng. Nếu mọi người đã ăn tối việc đó chẳng có gì quan trọng—cô ấy vẫn cứ chăm chú nhìn vào. Bạn sẽ nghĩ điều này cực kỳ bất lịch sự, khi đó quả thật đúng, nhưng điều đó luôn luôn đúng.

Một hôm có một người phụ nữ tới trường mà Ruth học; bà ấy lái xe của bà ấy, và tiếp tục nói chuyện với giáo viên sau khi học sinh về. Sau đó cô ấy nói,"Tạm biệt" và ra về, và giáo viên, tình cờ liếc nhìn ra cửa sổ, bực bội khi thấy rằng một số học sinh đã vây quanh xe, và nhìn chằm chằm vào người phụ nữ khi cô ấy ngồi xuống ghế. Ngày hôm sau, giáo viên đã nói cho học sinh biết rằng các bạn mất lịch sự như thế nào, và mong là Ruth cũng hiểu là khiếm nhã thế nào khi nhìn vào nhà của mọi người.

Ngày khác, một số các quý bà Nhật Bản đến trường để xem trẻ em luyện tập; họ ăn mặc rất khác so với người Anh, và nhìn rất buồn cười với đôi mắt xếch nhỏ, và tóc họ bóng đen được búi cao, không có mũ che, lũ trẻ bị cám dỗ nên nhìn chằm chằm vào họ, nhưng giáo viên đã nói với bọn trẻ rằng nhìn chằm chằm vào các quý bà là điều bất lịch sự. "Các con có thể nhìn lướt qua họ," cô ấy nói," nhưng không nhìn chằm chằm vào họ." Mog muốn nhìn những thứ tò mò là điều tự nhiên, nhưng chúng ta cần cẩn thận chỉ liếc nhìn thôi, chúng ta không nhìn chằm chằm vì điều đó làm mọi người không thoải mái. Vì vậy, bạn nên nhớ rằng làm mọi người không thoải mái là điều mất lịch sự.

Có một chú nhóc trong nhà thờ cũng có thói quen xấu tương tự như Ruth. Cậu ấy hay quay đầu lại để xem những gì đang diễn ra phía sau. Cậu ấy không chỉ nhìn đi nhìn lại nhiều lần —đó đã là thô lỗ—nhưng cậu ấy nhìn chằm chằm phía sau thật lâu.

Bạn có biết tại sao chúng ta không nhìn ngang nhìn ngửa trong nhà thờ? Đó là bởi vì chúng ta đến đó để thờ Chúa, để nghe về Ngài, và nghĩ đến Ngài, và chúng ta không thể làm điều đó nếu chúng ta nhìn và nghĩ về những thứ khác. Tại sao chúng ta nhắm mắt khi cầu nguyện? Bởi vì như vậy chúng ta có thể nghĩ về những gì chúng ta đang nói; nếu chúng ta mở mắt, chúng ta sẽ nghĩ về những gì chúng ta đang nhìn thay vào đó, chúng ta nên không?

Bởi vậy, nhìn chằm chằm là thô lỗ.

Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

Người dich: Trần Minh Anh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

44. Cậu Bé Biết Ơn.

Bố của cậu bé Vernon có một chiếc xe đạp ba bánh, và gắn thêm một chỗ ngồi ở phía trước cho con của ông, và đưa cậu ta đi một chuyến dài. Vernon gồi quay mặt về phía bố cậu, và cậu rất thích chuyến đi, và rất biết ơn bố của cậu vì đã đưa cậu đi, và cậu không thể không ôm lấy bố của cậu, và hôn ông khi họ đi. Bố của Vernon kể cho tôi chuyện này, và tôi rất vui khi biết rằng cậu bé này sở hữu món quà quý giá của sự biết ơn, vì một là một "viên đá" tốt để có trong Đền Thờ mà chúng ta đang xây dựng. Đừng quên biết ơn vì những điều tốt; và đừng quên thể hiện nó. Nguồn:STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

42. Quầy Bán Hoa Quả Bị Lật Đổ.

Bạn đã thấy những cậu bé chơi trò "Theo Dấu Vết Giấy," hoặc, như nó thỉnh thoảng được gọi, "Thỏ và Chó Săn". Một trong hai cậu bé bắt đầu trước, một người mang một túi đầy những mẩu giấy nhỏ, mà sẽ dùng để rải xuống đất khi chạy. Rồi tất cả những cậu bé khác bắt đầu, đi theo dấu vết làm từ những mẩu giấy. Một số cậu bé đang chuẩn bị chơi trò "Theo Dấu Vết Giấy" một buổi chiều thứ bảy nọ, và, khi chạy nhanh qua một góc phố, một số cậu bé đâm sầm vào một quầy hàng bán hoa quả và làm nó bị lật đổ. Những quả táo, lê, và mận rơi xuống đất, và người phụ nữ sở hữu quầy bán hàng nhìn những cậu bé bằng sự mất tinh thần. Tất cả cậu bé đều chạy đi ngoại trừ một cậu bé, và cậu ở lại để giúp đặt lại quầy bán hàng, và nhặt hoa quả lên. Cậu bé đó nhẹ nhàng và tốt bụng, và người phụ nữ không thể cảm ơn cậu bé. Hãy nhẹ nhàng với những người bé, Hãy nhẹ nhàng với những người già, Hãy nhẹ nhàng với những người khuyết tật, với tất cả- Vì đó là sự thật, tô...

85. Con voi ăn cáp bánh ngọt

    Rất xa trong đất nước gọi là Ấn Độ có nhiều voi, được dùng cho đi săn, cũng như là chở đồ nặng.      Một buổi tối, một người lái xe đưa về nhà con voi của mình, và xích nó đến một cây; sau đó anh đi một đoạn, và làm lò để nướng bánh của anh ấy cho bữa tối. Bạn sẽ tự hỏi làm thế nào điều này được thực hiện.      Trước tiên anh ấy đào lỗ trong đất, trong đó để đặt nhiên liệu của anh ấy, và khi anh ấy đã đốt cháy nhiên liệu, anh ấy đậy nó bằng tảng đá phẳng hoặc đĩa sắt, và trên này anh ấy đặt bánh làm từ bột gạo của anh ấy để nướng. Sau đó ông che chúng bằng cỏ là đá và bỏ đi.      Con voi đã nhìn hết tất cả, và khi người kia rời đi, nó tháo sợi dây quấn quanh chân bằng vòi của nó, đi tới cái lò, phát hiện ra bánh, và lấy chúng với cái vòi của mình và ăn chúng. (Có lẽ nó chờ một lúc cho đến khi chúng nguội, vì voi không thích đồ ăn của mình nóng.) Sau đó nó đặt lại cỏ như lúc...