Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2017

114. Người phụ nữ và cậu bé tội nghiệp.

 Một người phụ nữ trẻ đang vội vã xuống phố, và, khi cô ấy rẽ qua góc đường một cách nhanh chóng, cô ấy chạy gần một cậu bé rách rưới, nhưng do cô đặt cánh tay của cô ra phía ngoài nên cô đã làm cậu bé bị đau. Sau đó cô đặt tay lên vai cậu bé, và nói bằng một giọng ngọt ngào:"Tôi xin lỗi, cậu bé". Cậu bé rất ngạc nhiên rằng mọi ngườ lại xin lỗi mình; cậu bé không quen với việc có người nói chuyện lịch sự với cậu, nhưng người phụ nữ biết rằng điều đó cũng quan trọng để lịch sự với người nghèo khổ như một quý ông tốt.      Chúng ta nên, dĩ nhiên, cố không đua tranh với mọi người, và cẩn thận để khỏi bước trên áo của phụ nữ hay trên bất cứ ngón chân của một người, nhưng nếu tình cờ chúng ta làm làm bất kỳ sai lầm này, chúng ta phải ghi nhớ để nói, "Tôi xin lỗi". (Ghi nhớ) Khi bạn không nghe điều gì được nói với bạn Khi bạn quên đi qua một tấm biển Khi bạn đâm vào bất cứ ai Khi bạn làm đâu bất cứ ai bằng cách nào đi chăng nữa Đừng quên ...

113. KHI NÀO NÓI "XIN LỖI".

     Tôi đã nói chuyện với một người phụ nữ và một ngày,  và không có chuyện gì khi bạn đang nói,  cô ấy la lớn lên, "Cái gì?" Tôi đã rất nhiên như dì của Minnie trong  Story Lesson 111 , và quên những gì tôi định nói tiếp theo. Người phụ nữ đã nói gì? Bà ấy nên nói, "Tôi xin lỗi". Có lẽ cô ấy đã quên lúc đó.  Giả sử bạn đang ngồi cạnh bàn với mẹ, người đang rót trà; có lẽ không đủ bánh mì và bơ gần đó để bà ấy có thể với tới, và bạn không nhận ra đĩa của bà ấy trống không. Bà ấy buộc phải hỏi bạn lấy hộ bà ấy thứ gì đó, và khi bạn cảm thấy tiếc rằng bạn không thực hiện điều đó mà không bị hỏi, và bạn nói, "Con xin lỗi mẹ". Một số người bỏ qua từ "con", và nói "xin lỗi mẹ", hoặc "xin lỗi", nhưng từ chính xác là, "Con xin lỗi mẹ".

48. Chú Mèo Và Cuộn Len.

Tôi tự hỏi rằng bạn đã nghe về chú mèo lấy cuộn len của mẹ nó và làm nó bị rối chưa. Đây là câu truyện đó:- CHÚ MÈO NGHỊCH NGỢM. 1. "Bạn đã ở đâu vậy, chú mèo con? Bạn đã ở đâu vậy?- Tôi gần như không thấy Bạn cả ngày rồi. 2. "Bạn không nghịch ngợm gì chứ, Tôi mong là vậy; À! Giờ tôi đã tìm thấy bạn. Bạn đên đây bằng cách gì? 3. "Đó là cuộn len của mẹ mà, Chú mẹo nghịch ngợm Ôi! Nó rối vào nhau rồi; Bạn đã làm nó như thế. 4. "Hóa ra đó là điều làm bạn Yên lặng như thế; Mẹ sẽ mắng bạn, Tôi biết bà ta sẽ làm thế." 5. Rồi con mèo tiến đến chỗ tôi, Và cọ người của nó Vào tay của tôi, Và kêu gừ gừ. 6. Tôi biết ý nó muốn Nói rằng, "Đừng mắng tôi," Vì thế tôi với tay Và ôm chú mèo. 7. Rồi tôi nói với nó, "Chú mèo nhỏ Cuộn len của mẹ Bạn không được lấy. 8. Cuộn lên sẽ không bao giờ Bị thương, tôi e là vậy; Nhưng mẹ ta thứ Cho chú mèo con. Tôi không nghĩ rằng chú mè...

47. Cậu Bé Cẩu Thả.

Trong số tất cả những đứa trẻ ăn mặc cẩu thả mà bạn từng thấy Leo chắc hẳn là người tệ nhất. Tóc của cậu không được chải, ủng của cậu không được rửa, và dây giày của cậu luôn kéo lê lết trên sàn nhà. Tại sao cậu không buộc nó lại? Nó chắc chắn rất khó chịu khi đôi ủng cứ lỏng ở mắt cá chân, ngoài việc nó trông không gọn gàng. Bạn có thể đoán được tất của cậu ta như thế nào không? Nó có những nếp nhăn, thay vì được kéo thẳng lên, và cậu luôn có chỗ mà không cài cúc. Điều tệ nhất là Leo có về không để tâm tới việc không gọn gàng. Tôi mong rằng bạn không như thế. Tất cả cách cô gái đều thích váy phẳng và sạch đúng không? Và có phải các cậu bé đều thích có cổ áo sạch và tóc gọn gàng không? Và có phải cả hai đều giữ cho tay và mặt sạch không? Vậy thì bạn giống những đứa trẻ sau đây. 1. Cậu Bé Gọn Gàng:- Một cậu bé gọn gàng sẽ không bị người khác nhìn Với mái tóc bù xù, Hoặc ăn với bàn tay và mặt Chưa được rửa; và cậu ta sẽ giữ Cổ áo sạch và trắng, Và ủng được đánh b...

46. Harold Và Người Mù.

Bạn biết hài lòng là thế nào không? Nó chỉ là điều ngược lại của việc không hài lòng và không vui vẻ. Cậu bé Harold rất háo hức khi được đi chơi ở thung lũng vào ngày mai, nhưng vào buổi sáng hôm đấy, trời lại ướt và lạnh, và chuyến đi bị hoãn lại. Harold có rất nhiều đồ chơi để chơi, nhưng cậu không muốn chơi với chúng; cậu chỉ đứng áp mặt vào cửa kính, không hài lòng và không vui. Sau một lúc cậu thấy một ông già với một cái gậy đang đi trên đường, và một con chó nhỏ đang đi cạnh ông ta. Khi họ càng đến gần, Harold thấy rằng ông già kia đang giữ con chó bằng một sợi dây, và nó đang dẫn đường cho ông ta, vì ông ta mù. Cậu bé không hài lòng bắt đầu suy nghĩ về việc mù thì như thế nào, và cậu nhắm mắt lại. Thật là tối! Cậu không thể nhìn thấy gì cả. Thật là khủng khiếp khi luôn luôn ở trong bóng tối! Rồi cậu mở mắt ra, và khi mặt của ông già kia; nó là một khuôn mặt yên bình và dễ chịu. Ông ta trông không vẻ gì như là không hài lòng hoặc không vui cả, và việc bị mù còn tệ...

45. Con Quạ Và Bình Nước.

Có lẽ bạn đã nghe câu truyện ngụ ngôn về một con quạ khát nước. Nó tìm thấy một bình nước với một ít nước trong đó, những không thể lấy được nước, vì cổ bình bé quá. Nó có bỏ chỗ nước và nói, "Thử chẳng có ích gì không?" Không; nó bắt đầu làm việc, và tìm được cách để vượt qua khó khăn. Nó thả sỏi vào trong bình, từng viên một, và điều này làm mực nước dâng lên cho đến khi nó có thể uống được. (Hãy minh họa bằng một cái cốc với một ít nước trong đó. Thả một ít sỏi vào, và cho xem mực nước dâng lên thế nào khi bỏ sỏi vào.) Nếu bạn có một ngọn đồi dốc để trèo; hoặc một bài học khó để học, đừng ngồi đấy mà khóc, và nghĩ rằng bạn không thể làm được, nhưng hãy quyết tâm rằng, giống như con quạ, bạn sẽ vượt qua được khó khăn. Khi bạn còn là một đứa trẻ nhỏ, bố của bạn bế bạn qua những chỗ gồ ghề, nhưng khi bạn lớn lên, bạn tự đi qua những chỗ như thế. Bạn không muốn được bế nữa, vì bạn không còn bơ vơ. Nhưng tôi sợ rằng có một số đứa trẻ thích bơ vơ, và để mẹ làm m...

44. Cậu Bé Biết Ơn.

Bố của cậu bé Vernon có một chiếc xe đạp ba bánh, và gắn thêm một chỗ ngồi ở phía trước cho con của ông, và đưa cậu ta đi một chuyến dài. Vernon gồi quay mặt về phía bố cậu, và cậu rất thích chuyến đi, và rất biết ơn bố của cậu vì đã đưa cậu đi, và cậu không thể không ôm lấy bố của cậu, và hôn ông khi họ đi. Bố của Vernon kể cho tôi chuyện này, và tôi rất vui khi biết rằng cậu bé này sở hữu món quà quý giá của sự biết ơn, vì một là một "viên đá" tốt để có trong Đền Thờ mà chúng ta đang xây dựng. Đừng quên biết ơn vì những điều tốt; và đừng quên thể hiện nó. Nguồn:STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

43. Rose Và Quà Sinh Nhật Của Cô Ta.

Một cô bé nhỏ tên là Rose có một người dì tốt bụng người mà tặng cho cô một đồng nửa sovereign làm quà sinh nhật. Rose rất vui sướng với số tiền đó, và luôn nói về những thứ thú vị để mua, nhưng cô chưa từng nghĩ về việc viết thư để cảm ơn dì của cô. Như vậy là không biết ơn, đúng không? Khi chúng ta nhận được bất cứ thứ gì, chúng ta luôn nên nghĩ ngay lập tức về người tặng, và thể hiện sự cảm ơn của chúng ta mà không trì hoãn gì. Đó là vì sau chúng ta cảm ơn Chúa trước khi ăn; chúng ta muốn cảm ơn Cha trên trời của chúng ta vì đã cho chúng ta thức ăn để ăn. Và nhiều ngày trôi qua, và dì của cô ta vẫn chưa nhận được lời cảm ơn từ người cháu. Rồi một hôm có một lá thứ hỏi, "Rosy đã nhận được thư của dì với quà chưa?" Rose trả lời lá thư này, và nói rằng cô đã nhận được lá thư, và gửi nhiều lời cảm ơn vì món quà. Nhưng cô ta cảm thấy thật xẩu hổ vì đã không viết trước! Việc yêu cầu người ta cảm ơn là không lịch sự; nó đáng ra phải được tự động cho đi. Nguồn:STO...

42. Quầy Bán Hoa Quả Bị Lật Đổ.

Bạn đã thấy những cậu bé chơi trò "Theo Dấu Vết Giấy," hoặc, như nó thỉnh thoảng được gọi, "Thỏ và Chó Săn". Một trong hai cậu bé bắt đầu trước, một người mang một túi đầy những mẩu giấy nhỏ, mà sẽ dùng để rải xuống đất khi chạy. Rồi tất cả những cậu bé khác bắt đầu, đi theo dấu vết làm từ những mẩu giấy. Một số cậu bé đang chuẩn bị chơi trò "Theo Dấu Vết Giấy" một buổi chiều thứ bảy nọ, và, khi chạy nhanh qua một góc phố, một số cậu bé đâm sầm vào một quầy hàng bán hoa quả và làm nó bị lật đổ. Những quả táo, lê, và mận rơi xuống đất, và người phụ nữ sở hữu quầy bán hàng nhìn những cậu bé bằng sự mất tinh thần. Tất cả cậu bé đều chạy đi ngoại trừ một cậu bé, và cậu ở lại để giúp đặt lại quầy bán hàng, và nhặt hoa quả lên. Cậu bé đó nhẹ nhàng và tốt bụng, và người phụ nữ không thể cảm ơn cậu bé. Hãy nhẹ nhàng với những người bé, Hãy nhẹ nhàng với những người già, Hãy nhẹ nhàng với những người khuyết tật, với tất cả- Vì đó là sự thật, tô...

41. Con Ngựa Và Đứa Trẻ.

Sự nhẹ nhàng là một từ tuyệt vời, và tôi đố bạn biết nó có nghĩa là gì. Khi bạn đang giúp một em bé đi, mẹ bạn sẽ nói rằng, "Hãy nhẹ nhàng với em ấy thôi," điếu đó có nghĩa là "Đừng có làm em ấy đau". Một quý ông là một người đàn ông nhẹ nhàng, người mà sẽ không làm ai đau . Bạn đã bao giờ nghe về con ngựa mà có thể cư xử như là một quý ông chưa? Đây là câu truyện đó. "Một con ngựa đang kéo một chiếc xe trên một con đường nhỏ ở Scotland khi nó thấy một đứa trẻ đang chơi ở giữa đường. Bạn nghĩ rằng chú ngựa tốt bụng và nhẹ nhàng đã làm gì? Nó dùng răng để giữ áo của đứa trẻ, nhấc đứa trẻ lên, và đặt xuống ở bên đường, và rồi quay đầu để đảm bảo rằng chiếc xe không làm đau đứa trẻ khi đi qua. Bạn có nghĩ rằng chú ngựa này hành động giống một quý ông không?" Tôi đã thấy những cậu bé và cô bé giúp những đứa trẻ nhỏ hơn ở phòng để quần áo ở trường, hoặc giúp chúng đi xuống cầu thang an toàn, hoặc là bế những em bé qua những chỗ gồ ghề; đấy là sự ...

40. Vở Chép Bị Dây Mực.

Gladys và Dora ở cùng một lớp ở trường, và khi cô giáo hứa rằng sẽ có giải thưởng cho người có vở chép sạch và gọn nhất, cả hai đều rất quyết tâm dành giải thưởng. Cả hai cô bé đều viết vào vở rất cẩn thận vào vài ngày sau, nhưng dần dần Gladys trở nên hơn cẩu thả, và chữ của cô không đẹp như của Dora. Gladys biết điều này, nhưng cô muốn có giải thưởng. Cô ta nên làm gì? Chỉ có một bài để chép nữa thôi, và rồi cô giáo sẽ quyết định ai là người dành giải thưởng. Đánh buồn thay, Gladys nghĩ ra một cách rất xấu để làm hỏng cơ hội của Dora.  Cô đến trường rất sớm vào một buổi sáng-không có ai ở đó cả; cô đi đến bán của Dora một cách nhẹ nhàng, lôi cuốn vở chép gọn gàng của Dora ra, rồi cô mở trang cuối, và, cầm lấy một cái bút, cô chấm vào lọ mực; và làm dây mực vào cả trang; rồi cô cất nó vào trong tủ, và nói với chính mình, "Được rồi, bây giờ, giải thưởng chắc chắn sẽ là của mình." Những tại sao Gladys lại cảm thấy hèn hạ ngay lập tức? Một giọng nói nhỏ mà bạn th...

39. Hai Con Chó.

Một ngày có hai con chó đang cãi nhau, và khi chúng đi về tối hôm đó, chúng chưa giải quyết xong, nhưng chỉ về để nghỉ, và nghĩ xấu về nhau, tôi e là vậy. Tuy nhiên, ngày hôm sau, một con chó mang một cái bánh cho con kia, và nằm cạnh nó, cũng như là viếc nói rằng, "Hãy làm bạn nhé." Tôi chắc chắn rằng con chó còn lại sẽ tha thứ cho nó sau việc này, và chúng ta chắc chắn rằng chúng sẽ vui hơn vì đã làm bạn một lần nữa. Nếu bạn cãi nhau, hãy giải quyết nhanh. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

115. Bỏ Mũ Xuống

Tại sao, bạn có bao giờ nghĩ, các cậu bé lại nhấc mũ lên? Đó là thể hiện sự tôn trọng đối với những phụ nữ hoặc những quý ông người mà cậu đi qua hoặc nói chuyện. Đó là tại sao cậu bé bỏ mũ xuống trước người phụ nữ, và nói "Vâng thưa bà"; cậu muốn để cho người phụ nữ thấy sự kính trọng. Người lính không bỏ mũ xuống trước đại tướng hoặc đại úy; họ chào (đó là, họ giơ ngón tay cái hoặc tay phải lên trước trán), nhưng nó trả lời cho cùng một mục đích—nó thể hiện sự tôn trọng của họ. Tại sao những người đàn ông và những cậu bé lại cởi mũ khi họ đi nhà thờ hay nhà nguyện? Điều đó thể hiện sự tôn trọng tới Chúa về tất cả những ai được tôn thờ ở đó. Các cậu bé nên luôn nhớ bỏ mũ xuống khi người phụ nữ hoặc người đàn ông chào hoặc nói chuyện với họ, và cũng như khi họ đi vào nhà hoặc nơi khác, cũng như nhà thờ hoặc phòng cầu nguyện. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES Người dịch: Trần Minh Anh

38. Bertie Và Món Cháo Yến Mạch

Bertie là một cậu bé khỏe mạnh và có khuôn mặt hồng hào. Mẹ cậu sống ở một nhà trang ở nông thôn, và bà quá nghèo để mua thức ăn ngon cho con, những thức ăn bình thường mà cậu bé ăn cũng đủ để làm cậu khỏe mạnh.  Bữa sáng thường ngày của cậu là một bát cháo yến mạch trộn với sữa, và một buổi sáng nọ cậu đang ngồi ở trước cửa, đợi cho đến khi bữa sáng đủ nguội để ăn, thì cậu thấy một ông già đang đứng ở cổng vườn. Bertie nghĩ rằng chắc chắn ông ta muốn ăn cái gì đó, vì ông ta trông gầy và nhợt nhạt, và là một cậu bé với trái tim nhân hậu, cậu mang bát cháo yến mạch của mình cho ông già kia, và hỏi xem ông có muốn ăn không, và ông ta rất vui, vì ông đang rất đói. Tôi nghĩ rằng bây giờ bạn sẽ hiểu từ Rộng Lượng có nghĩa là gì. Chúng ta có thể làm việc tốt bằng cách cho đi những thứ mà chúng ta không cần, nhưng như thế không phải là rộng lượng. Chúng ta Rộng Lượng khi chúng ta chịu thiếu một Thứ gì đó, để Người Khác có thể có nó. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILD...

37. Lilie Và Cô Gái Ăn Xin

Bạn sẽ nghĩ rằng "rộng lượng" là một từ dài, nhưng những câu chuyện sẽ giúp bạn hiểu được ý nghĩa của nó.  Lilie đang ở với dì của cô, vì mẹ của cô đã cùng bố đi du lịch trên tàu. Một ngày Lilie nghe thấy một tiếng gõ cửa nhỏ ở cửa sau. Cô chạy ra mở cửa, và ở ngoài đó có một cô gái nghèo nhỏ tầm tuổi của cô, không có giày hoặc tất. Cô hỏi xin một miếng bánh, và dì của Lilie đi vào bếp để cắt một miếng. Khi dì của cô đi thì Lilie chú ý đôi chân trần của cô gái kia, và, không nghĩ ngợi gì hết, Lilie cởi đôi giầy của mình và đưa nó cho cô gái kia. Khi cô gái kia đã đi, dì của Lilie hỏi, "Giày của cháu đâu, Lilie?" Và cô trả lời, "Cháu đã đưa nó cho cô gái kia rồi, dì ạ. Cháu không nghĩ rằng mẹ cháu sẽ không đồng ý đâu ạ." Sẽ tốt hơn nếu Lilie nói với dì của cô trước khi cho đôi giày đi; những dì của cô không mắng cô; dì của cô chỉ nói với chính mình rằng, "Đứa trẻ này đúng là có một tâm hồn rộng lượng" Nguồn: STORY LESSONS ON CHAR...

36. Hai Con Dê.

Có lẽ bạn biết rằng loài dê thích sống ở chỗ nhiều đá, và vì chúng có chân chẻ chúng có thể đi được vào chỗ mà không an toàn để leo với đôi chân của bạn. Một ngày có hai con dê gặp nhau ở một gờ đá hẹp mà không có đủ chỗ để cả hai cùng đi qua. Ở dưới chúng là một vách núi dựng đứng; nếu chúng mà rơi xuống thì chúng sẽ chết. Chúng nên làm gì đây? Một trong hai con dê đó làm một việc rất lịch sự và tốt bụng. Nó nằm xuống trên gờ đá để con dê kia có thể đi lên trên nó, và khi con dê kia đã đi qua, nó đứng dậy và đi tiếp, vì thế cả hai con dê đều an toàn và không bị đau. Con dê đó đã dạy cho chúng ta một bài học quý giá về việc "nhường". Hay con dê. Một số lúc việc nhượng bộ là cao quý. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

35. Chơi Trò Bán Hàng.

Bạn đã trò bán hàng rồi, đúng không? Winnie và May rất thích trò này, và khi ngày nghỉ đến, hai cô bé chơi trò này gần như cả ngày. Một ngày, hai cô bé chuẩn bị "cửa hàng" như mọi lần; một cái ghế đẩu làm "quầy thu ngân", và ở trên đấy có một cái cân, với những đồ để bán. Khi mọi thứ đều đã sẵn sàng, Winnie đứng ở sau quầy thu ngân, và nói, "Tớ sẽ là 'người bán hàng'!"   "Không!" May hét lên, " Tớ muốn làm 'người bán hàng'; hãy để tớ đứng đằng sau 'quầy thu ngân' đi." Những Winnie không di chuyển, rồi khi May cố kéo cô bé ra, và Winnie đẩy May, và cuối cùng cả hai cô bé đều khóc, và trò chơi bị phá hỏng. Hai cô bé đó không ngốc ư? Sẽ dễ hơn nếu cả hai đều lần lượt làm "người bán hàng", và như thế sẽ công bằng với cả hai cô bé. Tôi e rằng một số lúc chúng ta quên mất là phải công bằng trong khi chơi. Chúng ta sẽ kể cho Winnie và May câu chuyện về hai con dê. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARAC...

89. Ruby và búc tường

   Cô bé Ruby chưa đầy hai tuổi, nhưng cô bé luôn luôn chú ý mọi thứ, và cố tìm ra tên của chúng.      Một này khi cô bé ra ngoài với dì mình họ đi qua một bức tường đá. Rubby nhìn nó, sau đó nhìn nó nói, "bức tường",      "Đúng vậy", dì đáp. "Nó làm từ cái gì?"      " Than," trả lời Ruby hoàn toàn nghiêm túc. ( Tôi nghĩ khối đá làm cô ấy nhớ đến hình dáng giống trong than. )      "Không, không phải than", dì nói.      Ruby lúng túng, và nghĩ một chút, sau đó cô ấy đã nói," Rửa sạch nó đi".      Bạn xem cô ấy chưa bao giờ đã nghe từ" đá," và khi tay nhỏ của cô ấy, khi làm vấy bẩn, trở nên sáng hơn tô màu với rửa, cô ấy nghĩ rằng đá phải" rửa" than. Vậy là sai, dĩ nhiên, nhưng nó cho bạn thấy Ruby nhỏ xíu sử dụng mắt cô ấy, và nghĩ về mọi thứ.                              (Ghi nhớ)    ...

88. Hai anh em

    Bạn đã bao giờ nghe nói đến " Quốc gia Đen" chưa?  Nó là một phần của Anh nơi có nhiều lò đồ sắt, và nhiều khói ; đó là lý do tại sao nó được gọi là bằng tên này.      Hai cậu tên là Francis và Algie, sống ở quận này, cho cha họ là công nhân xưởng sắt, và một buổi tối họ ra ngoài đi dạo. Họ đi khoảnh hai hoặc ba giờ, và khi họ trở về mẹ của họ đã nói :" Nào, các cậu bé, các con đã thấy gì trên đường?"      "Không có gì thưa mẹ," Algie đáp, "không có gì đẹp để nhìn cả; tất cả đều xấu xí và tối tăm."      "À" Francis nói, "Nhưng bầu trời, nó rất đẹp, vì chúng con đi về phía mặt trời lặn, và màu luôn luôn thay đổi. Đầu tiên bầu trời tất cả đều màu vàng, Và sau đó khi mặt trời lặn thì chuyển thành màu đỏ; sau đó khi con nhìn có một sắc xanh hoặc xanh lá cây đáng yêu, mà ngay sau đó chuyển sang màu đỏ đậm; Đó là cảnh hoàng hôn đáng yêu nhất mà con từng thấy. "      Nó lạ đến mức...

87. Olive và Gertie.

    Olive và Gertie đang đi dọc trên đường làng, và trên trời co tiếng chim sơn ca hót ríu rít      "Tiếng chim sơn ca thật là hay", Olive nói; "Thật đáng giá khi ra khỏi thị trấn để nghe nó."      "Tôi không nghe thấy nó", Gertie nói, đung đưa cái dù của cô ấy.      "Ở đó, ngay phía trước", Olive kêu lên; "Nhìn kìa Gertie; nó sẽ rơi như một hòn đá khi nó gần mặt đất."      "Ôi tôi không thể nhìn lên", Gertie đáp lại, "nó làm cổ của tôi đau".      Ngay bây giờ họ đi qua cánh đồng yến mạch, gần chín, và khi gió thổi chúng đung đưa, chúng làm âm thanh tiếng xào xạc dễ chịu.      "Thật dễ thương biết bao khi nghe bắp xào xạc trong gió," Olive nói," và nghe này, Gertie, đây c phải tiếng leng keng phải không?"      Olive đã nhổ một trong những bông của yến mạch, và đang rung chuông nhỏ gần tai của bạn cô.       "Không gì cả", Gertie ...

86. Albert không chú ý

 "Nghe này, các em", một thầy giáo nói, "Tôi sẽ kể cho các em về một vùng đất liền bên kia biển, không dài quá hai mươi dặm Anh —vùng đất nắng của Pháp." Nên ông ấy nói tiếp để kể cho họ nghe về cây nho đầy nho, từ đó rượu được làm từ; của những quả táo lớn lên bên đường, và của người Pháp, họ vui vẻ như thế nào, và người nghèo ăn mặc gọn gàng như thế nào. ên    Ông ấy kể cho họ nhiều những thứ thú vị khác , rồi ông ấy đã nói :" Bây giờ, lấy giấy của các em, và ghi lại tất cả những gì các em có thể nhớ về Pháp". Các cậu bé bắt tay vào việc, và chẳng bao lâu tất cả rất bận rộn, ngoại trừ một cậu bé - một cậu bé tên là Albert, người không thể nghĩ ra bất cứ thứ gì để viết, và người, khi giấy được thu đã không, đã không viết được một dòng. Như thế nào, theo bạn?  Chẳng qua là do cậu ấy đã không chú ý đến giáo viên khi ông ấy đang nói, và cậu ấy không thể nhớ bất cứ thứ gì được nói với cậu.      Một hôm nọ, khi Albert khoảng m...

85. Con voi ăn cáp bánh ngọt

    Rất xa trong đất nước gọi là Ấn Độ có nhiều voi, được dùng cho đi săn, cũng như là chở đồ nặng.      Một buổi tối, một người lái xe đưa về nhà con voi của mình, và xích nó đến một cây; sau đó anh đi một đoạn, và làm lò để nướng bánh của anh ấy cho bữa tối. Bạn sẽ tự hỏi làm thế nào điều này được thực hiện.      Trước tiên anh ấy đào lỗ trong đất, trong đó để đặt nhiên liệu của anh ấy, và khi anh ấy đã đốt cháy nhiên liệu, anh ấy đậy nó bằng tảng đá phẳng hoặc đĩa sắt, và trên này anh ấy đặt bánh làm từ bột gạo của anh ấy để nướng. Sau đó ông che chúng bằng cỏ là đá và bỏ đi.      Con voi đã nhìn hết tất cả, và khi người kia rời đi, nó tháo sợi dây quấn quanh chân bằng vòi của nó, đi tới cái lò, phát hiện ra bánh, và lấy chúng với cái vòi của mình và ăn chúng. (Có lẽ nó chờ một lúc cho đến khi chúng nguội, vì voi không thích đồ ăn của mình nóng.) Sau đó nó đặt lại cỏ như lúc...

109. Fred và ông chủ của cậu.

Trong câu truyện lần trước, Câu Truyện Bài Học Số 106, chúng ta nói về một cậu bé dân làng mà, nếu bạn còn nhớ, trả lời một người phụ nữ rất lịch sự, khi bà ta hỏi cậu đường đi. Tên của cậu là Fred, và khi một quý ông đến trường của Fred và một ngày nọ, và nói rằng ông cần nhân viên chạy giấy ở cơ quan, thầy giáo gọi Fred lên bàn. Cậu bé trống rất sáng sủa và trung thực, và nói rằng, "Vâng, thưa ngài" rất lịch sự, và quý ông kia nghĩ rằng cậu là người phù hợp, và thế là tuần sau Fred bắt đầu làm việc. Một số lúc cậu chỉ ngồi ở bàn và viết; một buổi sáng nọ khi cậu đang làm việc, ông chủ của cậu đến và nói chuyện với cậu. Bạn nghĩ Fred làm gì? Cậu đứng dậy ngay lập tức, nhìn về phía ông chủ của cậu, và đứng khi cậu nói. Ông chủ đang hướng dẫn Fred về công việc của cậu, và ngay khi ông ta kết thúc, Fred nhìn lên và trả lời, "Vâng, thưa ngài, cháu sẽ làm ngay." Chúng ta đã học được hai bài học từ Fred, chúng là gì? 1. Đứng lên khi người khác nói. 2. Nh...

113. Nói "xin Lỗi"

Tôi đã nói chuyện với một người phụ nữ và một ngày, và khi không nghe rõ những gì tôi nói, cô ấy la lớn lên, "Cái gì?" Tôi đã rất ngạc nhiên, và quên những gì tôi định nói tiếp theo. Người phụ nữ nên nói gì? Bà ấy nên nói, "Tôi xin lỗi". Có lẽ cô ấy đã quên lúc đó. Giả sử bạn đang ngồi cạnh bàn với mẹ, người đang rót trà; có lẽ không có bánh mì và bơ ở gần đó để bà ấy có thể với tới, và bạn không nhận ra đĩa của bà ấy trống không. Bà ấy buộc phải hỏi bạn lấy hộ bà ấy thứ gì đó, và khi bạn cảm thấy hối lỗi vì bạn không thực hiện điều đó khi chưa bị hỏi, và bạn nói, "Con xin lỗi mẹ". Một số người bỏ đi từ "con", và nói "xin lỗi mẹ", hoặc "xin lỗi", nhưng từ chính xác là, "Con xin lỗi mẹ". Nguồn: Story Lessons on Character-Building (Morals) and Manners bởi Loïs Bates Người dịch: Trần Minh Anh

34. Bức Tranh Bị Chuột Ăn.

"Có một người đàn ông (Audubon) ở Mỹ," mẹ cậu nói, "ông rất thích nghiên cứu về chim. và làm việc chăm chỉ đến nỗi ông có gần một nghìn bức phác họa, mà, tất nhiên, ông rất quý trọng. Một lần ông đi xa nhà trong vòng vài tháng, và trước kho ông đi ông thu thập chúng lại, để chúng cẩn thận vào một cái hộp gỗ, và đưa chúng cho một người quen giữ cho đến khi ông quay về. "Thời gian trôi qua và ông trở lại, và nhanh chóng lấy lại cái hộp chứa châu báu của ông. Cái hộp vẫn ở đó, những bạn nghĩ gì? Hai con chuột đã tìm được cách vào hộp, và đã làm tổ trong đó, và những bức tranh quý giá bị gặm cho đến khi không còn gì ngoài những mẩu giấy nhỏ. Bạn có thể đoán rằng ông ta cảm thấy thất vọng một cách khủng khiếp như thế nào. Nhưng ông ta kể rằng sau vài ngày ông lại đi vào rừng và bắt đầu vẽ tiếp như chẳng có gì xảy ra cả; và ông rất vui khi nghĩ rằng bây giờ ông có thể vẽ những bức phác họa tốt hơn trước. Trong vòng ba năm ông đã khôi phục được những gì mà ...

33. Walter Và Trang Giấy Bị Hỏng.

Walter đang bận làm bài tập về nhà; cậu muốn hoàn thành chúng một cách nhanh chóng, để cậu có thể chơi trò cricket trước khi đi ngủ. Cậu đã làm gần xong, và trang giấy rất là gọn gàng-vì Walter làm rất cẩn thận-thì, trong khi lật tờ giấy, cậu đã giật cái tay đang cầm bút, và một giọt mực lớn rơi vào giữa trang giấy gọn gàng của cậu.   "Ôi trời ơi!" Walter kêu, "tất cả những gì mình làm hỏng hết rồi. Mình sẽ không được điểm nếu mình không viết lại lần nữa; và mình rất muốn ra chơi." Tuy nhiên, cậu là một cậu bé dũng cảm, và mẹ cậu rất vui khi thấy cậu tiếp tục làm một cách yên lặng, và nhanh chóng làm lại được hết. Khi giờ đi ngủ đến, mẹ cậu nói: "Walter, sự tai nạn với bút mực của con làm mẹ nghĩ ra một câu chuyện. Con có muốn nghe không?" "Ồ, có ạ! Mẹ hãy kể đi," Walter nói, vì cậu rất thích những câu chuyện. Nguồn: Story Lessons on Character-Building (Morals) and Manners bởi Loïs Bates

111. Minnie Và Cuốn Sách

Một buổi tối Minnie ngồi ở bàn đang chuẩn bị học bài. Bố mẹ của cô ấy và dì đang ngồi nói chuyện cạnh lò sưởi.  Trong chốc lát Minnie thấy mình cần một cuổn sách trên kệ nằm góc bên trái của lò sưởi, nên cô ấy đứng lên, và không nói lời nào, cô đi tới trước mặt dì và bố cô để với lấy quyển sách. Dì của cô ấy kinh ngạc nhìn lên, và bố cô ấy kêu lên: "Minnie, con thật mất lịch sự!" Tại sao Minnie lại mất lịch sự? Bởi vì cô ấy không nói "Xin lỗi" với dì và bố cô ấy. Chúng ta không nên đi qua trước mặt bất kì một ai, nếu chúng ta có thể thì nên tránh bằng điều đó; nhưng, nếu không thể đi đằng sau, chúng ta không được quên nói những từ mà Minnie đã quên. Nguồn: Story Lessons on Character-Building (Morals) and Manners bởi Loïs Bates Người dịch: Trần Minh Anh

112. Người Đàn Ông Và Hành Lí.

Một quý ông đã đi trên một đoàn tàu, và không có ai khác trên toa tàu, ông ấy đặt vali và hành lí của ông ấy trên một cái giá đối diện với chỗ ông ấy ngồi thay vì phía trên đầu.  Ở ga tiếp theo có vài người vào tàu, và, khi người đàn ông muốn ra ngoài, ông ấy bắt buộc phải vươn người lên trước những người ngồi đối diện để lấy hành lí của mình. Nhưng ông không quên nói "Xin lỗi". Khi đi trước người khác, hoặc với tới phía trước, luôn luôn nói "Xin lỗi". Nguồn: Story Lessons on Character-Building (Morals) and Manners bởi Loïs Bates Người dịch: Trần Minh Anh

110. Nói Nhiều

Một buổi tối vài người bạn gặp nhau ở một bữa tiệc nhỏ. Đầu tiên tất cả họ uống trà, và sau khi uống trà họ ngồi quanh lò sưởi để trò chuyện, vì một vài người trong số họ đã không gặp nhau trong một thời gian dài. Nhưng có một người phụ nữ có quá nhiều điều để nói đến nỗi gần như không một ai có cơ hội để nói. Bà ấy nói và nói gần như cả tối. Thỉnh thoảng chúng ta nghĩ rằng có một người luôn luôn nói, như là khi chúng ta nghe một bài giảng, hoặc nghe một bài thuyết giáo ở nhà thờ, nhưng khi mọi người gặp mặt nhau trong một cuộc trò chuyện, sẽ dễ chịu hơn khi nghe nhiều hơn một người nói. Một lần khác ba đứa trẻ đã có một bữa tối với một vài người lớn, và có một người phụ nữ đã nói với một trong những đứa trẻ, một cô bé chừng tám tuổi, nói liên tục, vì vậy đến cả người lớn cũng hầu như không có cơ hội để nói. Vì vậy bạn thấy mọi người hoàn toàn có thể trở cảm thẩy không thoải mái với một đứa trẻ nói quá nhiều, cũng như với một đứa trẻ từ chối nói chuyện vói tất cả ...

32. Người Tìm Ra Châu Mỹ.

Một thời gian trước đây rất lâu mọi người ở đất nước này còn không biết có Châu Mỹ; một người "thử đi thử lại" khác đã tìm ra nó. Tên ông ta là Christopher Columbus, và ông nghĩ rằng có một vùng đất khác ở mặt kia của đại dương, nếu ông có thể đi đến đó được. Ông đang ở một đất nước tên là Tây Ban Nha, và ông xin đức vua và hoàng hậu giúp ông, nhưng trong một khoảng thời gian họ nói không. Tuy nhiên, ông đã chờ đợi và không bỏ cuộc, và cuối cùng hoàng hậu nói rằng ông có thể đi, và ông bắt đầu đi với ba con tàu và nhiều thủy thủ. Họ phải đi mất hai tháng trước khi vùng đất mới hiện ra, và một số lúc những thủy thủ sợ rằng trời sẽ bão to, và muốn quay lại, nhưng Columbus khuyến khích họ tiếp tục, và cuối cùng họ đã thấy đất liền. Họ đi lên bờ, và điều đầu tiên họ làm là quỳ xuống và cảm tạ Chúa vì đã đưa họ đến đất liền an toàn; rồi họ hôn lên đất vì rất vui mừng, và ứa ra những giọt nước mắt vui mừng. Khi Columbus trở về nhà, mang theo vàng, bông, và những loà...

31. Tàu Hỏa

Nếu bạn là một đứa trẻ nhỏ hàng trăm năm trước, và muốn đi chơi qua biển hoặc đến một nơi khác, bạn có biết cách để đến đó không? Bạn sẽ phải đi trên một chiếc xe ngựa, vì thời đó không có tàu hỏa. Tôi e rằng những đứa trẻ sống ở thời đó không được ra biển nhiều như bạn, trừ khi họ sống gần đó, vì tốn rất nhiều tiền để đi ra biển trên xe ngựa. Chúng ta có tàu hỏa như thế nào vậy? Có một người tên là George Stephenson-anh ta là một người nghèo; ông ta còn không biết đọc cho đến khi ông đi học vào ban đêm khi ông mười tám tuổi, nhưng ông làm việc với động cơ hơi nước cho đến khi nó có thể kéo toa tàu đi. Vậy chúng ta thấy rằng vì người này và những người khác thử đi thử lại, cách đây nhiều năm, chúng ta có tàu hỏa mà có thể đưa chúng ta ra biển một cách nhanh chóng và rẻ, và đến những nơi khác nữa. Giống như chú chim sẻ, George Stephenson dạy chúng ta phải Thử đi thử lại. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

30. Chú Chim Sẻ Không Chịu Bị Đánh Bại.

Một chú chim sẻ đang bay trên một con đường vào một ngày nọ khi nó nhìn thấy một mảnh vải dài nằm ở trên đường. "À!" nó nói, "nó sẽ phù hợp với cái tổ mà chúng mình đang xây; mình sẽ mang nó về nhà." Vì thế nó dùng mỏ ngậm vào đầu dây và bay đi, nhưng gió thổi làm đầu còn lại quấn vào cánh nó, và nó rơi xuống. Rồi nó lại đứng lên, và, sau khi lắc cho bụi rơi khỏi người nó, nó lại tha đầu kia của mảnh vải và bay lên. Nhưng nó lại quấn vào cánh của nó lần nữa, và nó lại rơi xuống một lần nữa. Tiếp theo, nó ngậm vào phần giữa của mảnh vải, nhưng bây giờ có hai đầu lòng thòng, và nó quấn vào nó nhanh hơn trước. Rồi nó dừng lại và suy nghĩ một lúc, và nhìn vào mảnh vài như là muốn nói rằng: "Ta sẽ làm gì với ngươi đây?" Rồi nó nghĩ ra một ý tưởng. Nó nhảy lên mảnh vải, dùng mỏ và chân, nó lăn mảnh vải thành một quả bóng. Rồi nó chọc mỏ vào đó, lắc đầu một vài lần để chắc chắn mảnh vải sẽ không bung ra, và bay đi trong sự chiến thắng. Hãy nhớ về...

107. Người Phụ Nữ Ồn Ào

Tàu hỏa vừa mới vào nhà ga, khi người khuân vác mở cửa xe để để cho một người phụ nữ bước vào—ít nhất cô ấy trông giống một người phụ nữ, và ăn mặc rất lịch sự. Áo choàng của cô ấy là bằng lụa, bên ngoài cô mặc một chiếc áo khoác lông ấm áp, và mũ của cô ấy trông rất thanh lịch với lông và hoa. Khi cô ấy cởi găng tay ra, bạn không thể nhận ra những ngón tay cô đầy những chiếc nhẫn lấp lánh. "Chắc chắn cô ấy phải đang đi một buổi hòa nhạc lớn, hoặc tới một bữa tiệc," chúng ta nghĩ vậy. Nhưng hãy nghe chuyện gì xảy ra tiếp theo! Ngay trước khi tàu khởi hành cô ấy đột ngột mở cửa xe, và thò đầu ra xa, hét to, giọng thô lỗ, to đến mức mọi người xung quanh nghe thấy, "Ê này! Người khuân vác kia, hành lí của tôi sao rồi?" Sau đó cô ấy đóng cửa sổ và ngồi xuống, và chúng ta cảm nhận được rằng mặc dù trang phục cô ấy lộng lẫy nhưng cô ấy là một người phụ nữ thô lỗ, vì người phụ nữ phải dịu dàng, và không bao giờ nói to và thô lỗ làm người nghe khó chịu. ...

108. Margery Và Chuyến Đi Dã Ngoại.

Bây giờ là ngày nghỉ, và Margery đã đi chơi với người bạn nhỏ của mình Helena Poynter, người sống ở con phố bên cạnh. Họ ở ngôi nhà mùa hè ở cuối vườn, họ đã có cùng nhau chơi búp bê, và Helena nói với Margery rằng cha cô đã hứa sẽ đưa tất cả họ đi một chuyến dã ngoại ở trên đồi vào tuần sau. Họ đã lái xe ngựa đến đó, bố, mẹ, Helena, và những anh trai của Helena, những người đó đều ở nhà vào kì nghỉ. Ngay lúc đó mẹ của Helena đã đi xuống vườn. "Chào cháu, Margery,"bà nói, Margery đứng lên và chào lại bà ấy ngay lập tức. "Cô đang nghĩ," bà Poynter nói, "Cháu sẽ thích tham gia chuyến đi dã ngoại của chúng ta vào ngày mai, và cô chắc chắn chúng ta sẽ tìm thêm một chỗ trên chiếc xe khách." "Cảm ơn thưa cô," Margery nói, "Cháu rất thích; cháu sẽ chạy đi hỏi mẹ cháu một lúc," và cô chạy nhanh nhất có thể. Margery chạy vào nhà với tin tốt, và nóng lòng để nói tất cả cho mẹ cô ấy ngay lập tức, nhưng cô nhìn thấy có một ...

29. Chú Khỉ Dũng Cảm

Bạn đã bao giờ nghe về một chú khỉ bị đau răng chưa? Có một chú khỉ từng sống ở trong chuồng ở khu vườn thuộc London, và chú bị đau răng, khiến chú khỉ bị sưng. Chú khỉ đau rất nhiều đến nỗi một nha sĩ được gửi đến. (Một nha sĩ, hãy nói với những đứa trẻ, là người chăm sóc răng.) Khi chú khỉ được đưa ra khỏi chuồng, nó tỏ vẻ chống đối, nhưng ngay khi nha sĩ đặt tay vào chỗ đau thì nó đứng yên. Nó hạ thấp đầu xuống để nha sĩ có thể kiểm tra răng đau của nó, và rồi nó cho phép ông ta lấy chiếc răng ra mà không càu nhàu gì cả. Có cô bé đã khóc thét và chống đối khủng khiếp khi được đưa đi cắt tóc, và như bạn đã biết cắt tóc không đau tí nào. Chúng ta hãy học từ chú khỉ là: Hãy dũng cảm trong sự đau đớn.

28. Cánh Tay Bị Gãy.

Bây giờ là giờ ra chơi, và các cậu bé đã giả vờ chơi bóng bầu dục, khi một cậu bé sáu tuổi, tên là Robin, đã ngã và làm gãy tay. Cô giáo băng bó cánh tay tốt nhất có thể, và Robin không khóc, cho dù cái tay bị gãy chắc đã làm cậu đau. Cậu im lặng đi bộ cùng với cô giáo để đến chỗ bác sĩ, và khi bác sĩ kéo thẳng tay cậu ra để cho xương vào đúng vị trí, Robin chỉ kêu một tiếng nhỏ; chỉ thế thôi. Bây giờ cậu là một người lớn, nhưng cô giáo của cậu vẫn nhớ cậu đã dũng cảm như thế nào khi tay cậu bị gãy, và cảm thấy tự hào về học sinh của mình.   Hãy dũng cảm trong sự đau đớn.

27. Hai Cậu Bé Sinh Đôi.

Trẻ con hay ăn vạ cho dù chúng chỉ đau một chút thôi, và nếu ngón tay chúng chảy máu thì chúng thấy rất là khủng khiếp. Một người phụ nữ đã kể cho tôi câu chuyện này về hai cậu bé sinh đôi mà bà ta biết. Tên chúng là Bennie và Joey, và chúng mới hai tuổi. Một ngày khi chúng đang chơi với nhau thì Bennie bị đứt ngón tay, và máu chảy ra từng giọt. Cho đến lúc đó, hai cậu bé sinh đôi chưa từng nhìn thấy máu, và bạn sẽ nghĩ, có lẽ, rằng Bennie sẽ bắt đầu khóc; nhưng cậu không làm vậy. Cậu nhìn ngón tay mình và nói: "Ồ! Joey, nhìn này! Nó là gì vậy?" "Không biết," Joey nói và lắc đầu. Rồi cả hai nhìn ngón tay đang chảy máu một lúc, và cuối cùng Bennie nói: "Em biết rồi, Joey; nó là nước xốt thịt". Cậu đã từng thấy nước xốt thịt, và cậu nghĩ rằng nó là một thứ gì đó giống như thế. Dù so thì, nó cũng tốt hơn việc khóc lóc và ăn vạ, bạn có nghĩ vậy không? Hãy dũng cảm trong những việc nhỏ. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND ...

26. Leonard Cứu Em Trai Của Cậu Như Thế Nào.

Bạn có biết một cô bé nào mà khóc khi rửa mặt không? Hoặc một cậu bé hét lên mỗi lần cậu bị nhào lộn, cho dù cậu có thể không bị thương? Bạn sẽ không gọi những đứa trẻ như thế dũng cảm, đúng không? Chúng ta gọi người khác là dũng cảm khi họ không sợ đối mặt với nguy hiểm, giống như những người mà nhảy khỏi thuyền cứu sinh khi có biển động để cứu những thủy thủ từ một con tàu đắm; hoặc là những người lính cứu hỏa dũng cảm mà cứu người ở trong ngôi nhà cháy. Có lẽ bạn nghĩ rằng chỉ có người lớn mới có thể dũng cảm, nhưng không phải vậy; những đứa trẻ nhỏ cũng có thể dũng cảm, như bạn sẽ thấy từ câu chuyện này về một cậu bé, về người mà chúng ta đã đọc được trên báo cách đâu không lâu, và sống không xa London. Một số cậu bé đang chơi ở gần một hồ nước, khi, bằng một cách nào đó, một trong số họ, một cậu bé tên là Arthur, ba tuổi, ngã xuống hồ. Tất cả đứa trẻ khác, ngoại trừ một cậu bé, chạy đi. ( Họ không dũng cảm, đúng không?) Cậu bé ở lại là anh của Arthur, Lenard. Cậu chỉ ...

25. Chú Chim Bị Thương.

Có một câu chuyện tuyệt vời về những con chim giúp đỡ lẫn nhau ở trong một cuốn sách mà bạn phải đọc cho chính mình khi bạn lớn lên.  Một ngày có một người đàn ông đi ra ngoài với khẩu súng của mình, bắn một con chim biển, gọi là nhạn biển, làm nó bị thương và rơi xuống biển, ở gần bờ. Người đàn ông đứng và đợi cho đến khi gió thổi con chim đến đủ gần để ông bắt được nó, với sự ngạc nhiên của ông, ông thấy hai con nhạn biển khác bay đến chỗ con chim bị thương và giữ lấy nó, mỗi con một cánh, nhấc nó lên khỏi mặt nước, và mang nó đi ra biển. Hai con nhạn biển khác đi theo, và khi hai con đầu tiên đã mang nó đi được vài mét và mệt, chúng đặt con chim bị thương xuống biển và hai con tiếp theo nhấc nó lên, và thế là chúng tiếp tục lần lượt mang nó đi cho đến khi chúng đến một tảng đá cách đó rất xa, nơi mà chúng đặt con chim bị thương xuống. Người đàn ông đã tìm được đường đến tảng đá, nhưng khi chúng thấy ông ta đến, cả đàn nhạn tập hợp lại, và ngay trước khi ông ta đến đ...

105. Florence Nightingale

Cách đây rất lâu có một cuộc chiến, và những người lính Anh đã ra đi để chiến đấu. Nhiều người trong số những người tội nghiệp đó bị thương, và một người phụ nữ tốt bụng, người mà bây giờ đã già, đã tới từ Anh để chăm sóc cho những người lính dũng cảm. Tên bà ấy là Florence Nightngale, và đó là một cái tên mà tất cả mọi người đều quý.   Những người lính đã chưa bao giờ được chăm sóc bởi người phụ nữ trước đây, và bà ấy rất tốt bụng và dịu dàng, họ yêu bà ấy nhiều hơn tôi có thể nói với bạn—rất nhiều, thực sự, họ hôn lên bóng của bà ấy trên chiếc gối khi bà ấy đi qua căn phòng họ nằm. Nếu bạn đã từng ở bệnh viện bạn sẽ biết các y tá đi lại lặng lẽ như thế nào. Vì sao lại như vậy? Vì tiếng ồn sẽ làm phiền những người bị thương. Nhưng điều đó cũng không hay cho người khỏe để nghe tiếng trẻ em dẫm mạnh chân lên sàn. Bạn có thấy những con mèo di chuyển nhẹ nhàng như thế nào không? Đó là bởi vì nó đi bằng ngón chân. Chúng ta phải đi giày, và không thể không tạo r...

106. Cậu Bé Lễ Phép

Một hôm có người phụ nữ đi qua một ngôi làng miền quê, và hoàn toàn không chắc con đường nào là con đường đúng để đi, bà ấy tới chỗ vài cậu bé đang chơi trên bãi cỏ để hỏi. "Cháu có thể nói cho tôi đường nào tới East Thorpe không?" người phụ nữ hỏi. "Vâng, thưa bà" một cậu bé nói, cậu nhấc mũ lên, "Bà đi thẳng qua nhà thờ, và rẽ vào đường bên phải đầu tiên." Người phụ nữ cảm ơn cậu bé, và chúc cậu " Một ngày tốt lành" và cậu bé đáp lại "Một ngày tốt lành thưa bà", và nhấc mũ lên một lần nữa, người phụ nữ tự nghĩ "Thật là một cậu bé lễ phép và lịch sự! Cậu bé ăn mặc trông rất nghèo, nhưng cậu bé cư xử như một quý ông, và cậu bé đã trả lời thật tốt khi mình nói chuyện với cậu ấy: tôi phải kể với Dorothy về chuyện này." Dorothy là cháu gái của người phụ nữ, và đã ở với bà một thời gian. Một buổi chiều bà đã đưa Dorothy đi cùng bà để ghé thăm nhà một người bạn, và khi người phụ nữ nói chuyện nhẹ nhà...

24. Hai Con Khỉ.

Một con tàu đang đi trên biển có mang theo hai con khỉ; một con lớn và già hơn, nhưng không phải là mẹ của con nhỏ hơn. Một hôm, con khỉ nhỏ rơi ra khỏi tàu, và con khỉ lớn bị kích động ngay lập tức. Nó có một sợi dây buộc quanh eo, mà được dùng để buộc nó, và bạn nghĩ nó làm gì? Nó trèo ra thành tàu, bám lấy con tàu bằng một tay, tay kia cầm sợi dây thả cho con khỉ đang ở dưới nước. Nó đúng là một con khỉ thông minh, ân cần, và tốt bụng, đúng không? Sợi dây hơi ngắn một chút, vì thế một trong số những thủy thủ ném một sợi dây dài hơn, mà con khỉ nhỏ đã nắm lấy được, và bằng cách này nó được đưa lên tàu. Bạn sẽ nhớ câu chuyện về một con khỉ, người mà đã cố cứu bạn của mình, và nhớ rằng: Những Đứa Trẻ Nên Giúp Lẫn Nhau. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

23. Con Mèo Và Con Vẹt

Một con mèo và một con vẹt sống trong cùng một nhà, rất tốt bụng và thân thiết với nhau. Một buổi chiều nọ không có ai ở trong bếp ngoại trừ con vẹt và con mèo. Người đầu bếp đã ra ngoài, để một bát bột nhào trên bếp. Một lúc sau con mèo chạy lên tầng, kêu lên và làm dấu hiệu để người đầu bếp xuống dưới, rồi nó nhảy xuống và gặm lấy cái tạp dề, và cố kéo người đầu bếp xuống. Chuyện gì có thể xảy ra cơ chứ? Người đầu bếp đi xuống để xem chuyện gì xảy ra, và thấy Polly (con vẹt) đang kêu la, vỗ cánh, và cố gắng để thoát ra khỏi chỗ bột nhào, những vẫn bị kẹt. Tất nhiên là người đầu bếp nhấc nó lên, và rửa sạch chỗ bột nhào khỏi chân của nó, nhưng nếu con mèo không làm một người bạn tốt, và chạy đi tìm sự giúp đỡ, nó đã có thể bị chìm xuống sâu hơn và chỗ bột có lẽ đã bị cháy thành than. Nếu một con mèo có thể giúp một con chim, chắc chắn các cô và cậu bé có thể giúp nhau. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

22. Người Lính Ân Cần.

Một người lính vĩ đại, Ngài Ralph Abercromby, đã bị thương ở chiến trường, và sắp chết. Khi họ đưa ông lên thuyền trên chiếc cáng, một cái chăn của người lính được cuộn lại và đặt xuống dưới đầu của ông để ông đỡ đau. "Đây là chăn của ai?" ông hỏi. Một người lính trả lời là nó thuộc về một người lính khác. "Nhưng tôi muốn biết tên của anh ta," Ngài Ralph nói. Ông ta được bảo rằng tên người đó là Duncan Roy, và ông nói: "Vậy thì hãy trả lại cái chăn cho Duncan Roy vào tối nay". Bạn thấy ông ta biết quan tâm như thế nào về sự thoải mái của người khác, biết quan tâm đến nỗi ông không muốn giữ chăn của Duncan cho dù ông sắp chết. Chẳng phải "sự biết quan tâm" là một trong những viên đá quý đẹp nhất mà bạn có thể xây dựng "Đền Thờ" bằng không. Hãy biết quan tâm. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

21. Em Bé Elsie Và Cái Ghế Đẩu.

Nếu bạn để tay lên đầu, bạn sẽ thấy xương ở dưới tóc. Hãy xoa tay khắp đầu bạn và bạn sẽ thấy xương sọ. Xương sọ bảo vệ một thứ tuyệt vời gọi là não, để giúp chúng ta dùng để nghĩ, và học, và nhớ. Một bé gái nhỏ đang đi chập chững quanh phòng một buổi chiều nọ khi mẹ của bé đang ngồi khâu vá. Bé mới một tuổi rưỡi. Bé chỉ mới bắt đầu tập đi, và không thể nói được nhiều, nhưng bé đã bắt đầu biết nghĩ. Lúc này bé đã thấy một chiếc ghế đẩu nhỏ ở dưới bàn, và sau nhiều lần thử bé đã lấy được nó ra. Bạn có thể đoán được bé lấy chiếc ghế để làm gì không? (Hãy để những đứa trẻ trả lời.) Bé muốn lấy ghế để mẹ có thể để chân lên. Elsie không thể nói được điều này, nhưng bé kéo chiếc ghế đẩu đến gần chỗ mẹ, và bé vỗ lên nó, và nói, "Mẹ," nó có nghĩa là, "Mẹ hãy để chân lên nó." Đó chẳng phải một điều ngọt ngào và tốt bụng đối với một đứa bé một tuổi sao? Bạn thấy là bé đang bắt đầu suy nghĩ-nghĩ về người khác, và bạn sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng bé lớn lên...

20. Lulu Và Gói Đồ

Bạn còn nhờ câu chuyện "Lulu và Cuộn Len" không? Đây là câu chuyện có thật về cùng cô bé đó khi cô ấy lớn lên. Nhà của Lulu ở trên ngọn đồi, và con đường dẫn đến đó rất dốc. Một buổi chiều mùa hè nọ, khi Lulu đang đi về từ thị trấn, cô bắt kịp một người phụ nữ đi về từ chợ, tay cầm một cái rổ nặng và một cái gói đồ được bọc trong chiếc khăn tay kẻ ô màu xanh da trời.  Người phụ nữ đó dừng lại để nghỉ khi Lulu đến gần bà ta. "Hãy để cháu xách giúp bà gói đồ," Lulu nói. Và trước khi người phụ nữ kịp trả lời thì cô ta đã cầm cái gói đồ lên. "Có lẽ mẹ cháu sẽ không vui khi thấy cháu cầm gói đồ của ta?" người phụ nữ thở dài. "Một số người cho rằng việc bị nhìn thấy khi đang mang một gói đồ là đáng xấu hổ." "Nó không bao giờ là đáng xấu hổ khi đối xử tốt với người khác," Lulu trả lời. "Đó là điều mà mẹ cháu sẽ nói." Vì thế họ tiếp tục đi cho đến khi họ đến một cái túp lều của người phụ nữ, và tạm biệt bà ấy, cô cũng ...

19. Hoa Và Ong.

Khi bạn đã ngửi thấy mùi hoa loa kèn, đã bao giờ một hạt phấn hoa rơi lên sống mũi bạn chưa? (Hãy để những đứa trẻ nhìn một bông hoa loa kèn, hoặc là một bức ảnh, nếu có thể.) Hãy nhìn kĩ vào trong hoa loa kèn, và ở sâu trong đó, bạn sẽ thấy mật hoa. Nó để làm gì? Hãy hỏi những con ong đi; nó sẽ kể cho bạn. Nó đến đây rồi, và nó đã thè lưỡi vào bông hoa. "À! Thưa bà Ong, mật hoa là của bà, tôi hiểu rồi. Xin hãy nói cho tôi, bà đã làm gì cho những bông hoa? Không gì à, tôi e là vậy." "Ồ tôi có chứ," con ong nói. "Tôi mang cho cô ta một ít phấn hoa ở trên lưng tôi từ một bông hoa khác mà tôi đã đến để làm cho hạt của cô ta phát triển. Khi tôi leo vào những bông hoa, một ít "bụi" bám vào người tôi, vì thế tôi đưa nó đến bông hoa loa kèn tiếp theo mà tôi đến, và cô ta rất muốn giúp tôi." Các cháu thấy đó, cách mà những bông hoa giúp lẫn nhau, và cách ong truyền những thông điệp; vì thế nếu: Chim và cây, hoa và ong có thể đối xử tốt...

18. Chim Và Cây

Bạn có biết rằng cây và chim, ong và hoa có thể đối xử tốt với nhau không? Chúng có thể ; tôi sẽ kể cho bạn ngay bây giờ. Bạn có thấy những quả cherry đỏ mọc trên cây không. Mọi đứa trẻ đều thích cherry, và những con chim cũng thích chúng. Một con chim nhỏ bay đến chỗ cây cherry và hỏi, "Tôi có thể có một quả được không, làm ơn?" "Tất nhiên là được, chú chim nhỏ," cây cherry nói "Hãy lấy một ít đi." Và thế là chú chim có một bữa tiệc nhỏ với quả cherry, và rồi, bạn nghĩ nó làm được gì cho cái cây? "Ồ," bạn nói, "một con chim nhỏ thì chẳng làm được gì cho một cái cây lớn cả." Nhưng nó có thể đấy. Khi nó ăn xong quả cherry nó thả cái hạt xuống đất, và một số lúc nó bị chôn xuống đất, và từ đó một cây cherry mọc lên. Cái cây không thể tự mình làm như thế, vì thế chúng ta thấy rằng: Chim và cây đối xử tốt với nhau. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

104. Ruth Và Cái Cửa Sổ

Có một cô gái tên là Ruth, người thường cư xử lịch sự. Chẳng hạn như, bạn sẽ không bao giờ nghe cô ấy trả lời với mẹ của cô ấy mà không nói "Vâng, thưa mẹ" hoặc "Không, thưa mẹ" và cô ấy không bao giờ đập cửa ầm ĩ hoặc gây ồn ào khi bước vào phòng, nhưng cô có một thói quen cực kì xấu. Một ngày khi Ruth đi đến trường, cô ấy đi qua một căn nhà có cửa sổ phòng ăn của nó quay ra hướng về phố. Cái cửa sổ khá là thấp, Và mỗi khi Ruth đi qua cô ấy sẽ đi bộ từ từ, và luôn luôn nhìn chằm chằm vào căn phòng. Nếu mọi người đã ăn tối việc đó chẳng có gì quan trọng—cô ấy vẫn cứ chăm chú nhìn vào. Bạn sẽ nghĩ điều này cực kỳ bất lịch sự, khi đó quả thật đúng, nhưng điều đó luôn luôn đúng. Một hôm có một người phụ nữ tới trường mà Ruth học; bà ấy lái xe của bà ấy, và tiếp tục nói chuyện với giáo viên sau khi học sinh về. Sau đó cô ấy nói,"Tạm biệt" và ra về, và giáo viên, tình cờ liếc nhìn ra cửa sổ, bực bội khi thấy rằng một số học sinh đã vâ...

103. Cô Gái Và Túi Trứng Của Cô Ấy

Bạn đã bao giờ nhìn thấy một cô gái đi bộ dọc trên phố với cái đầu nhìn ngang nhìn ngửa khi cô ấy đi? Tất nhiên cô ấy không đi thẳng, vì cô ấy không về phía trước. Tốt hơn là cô ấy nên nhìn về phía cô ấy cần đi hoặc quay ngược lại và đi về hướng mà cô ta nhìn. Một ngày, một cô gái đi trên phố với một chiếc túi đầy trứng, nhưng cô ấy luôn ngoái cổ nhìn về phía sau. Một người phụ nữ khác đi theo hướng ngược lại, bà ấy cố gắng nhường đường cho cô gái trẻ, nhưng cô gái không nhìn đường vì cô ấy còn mải nhìn phía sau, và khi người phụ nữ bước sang một bên để tránh cô, nhưng cô gáy đã va vào người phụ nữ. Rầm! Những quả trứng rơi xuống đất, và lòng đỏ chảy vào chiếc váy màu xanh xinh xắn của người phụ nữ. Mẹ của cô gái sẽ nói gì khi trứng của cô gái bị vỡ? Đây là câu chuyện có thật, và bạn sẽ đồng ý rằng cô gái vừa đi vừa ngoái lại phía sau. Bạn thấy chúng ta không có mắt đằng sau đầu, thậm chí là bên cạnh, mà chúng ta có mắt ở phía trước, vì vậy hãy: Nhìn hướng ...

102. Những Người Vụng Về

Tôi tự hỏi nếu bạn biết bất kỳ cậu bé và cô bé nào vụng về. Tôi luôn luôn lấy làm tiếc về những người vụng về; họ có vẻ thường xuyên gặp rắc rối. Nếu cậu bé vụng về được giao việc lấy những đá phiến, chắc chắn cậu ấy sẽ để một vài miếng trong số họ trượt trên sàn nhà với một tiếng ồn như sấm; hoặc nếu cậu ấy tập hợp sách trong một đống chắc chắn nó sẽ lật đổ, và sách được tung ra mọi hướng. Những người vụng về giẫm lên chân chúng ta, bước chân lên váy của phụ nữ và có thể làm rách nó, hoặc đâm sầm vào giường của em bé trong khi đi qua và đánh thức chúng. Bạn có nghĩ là chúng ta có thể khám phá ra bí mật của việc vụng về không? Có phải vì muốn được chú ý? Bạn có nhớ Elinor, trong Câu Chuyền Bài Học Số 79, cô ấy làm đổ trà, làm vỡ lọ hoa, làm hỏng khăn trải bàn, tất cả vì muốn được chú ý? Đó là điểm giống nhau với người vụng về - họ quên lấy cẩn thận? Sách và đá phiến không được chất chồng cẩn thận, đó là lý do tại sao chúng lại đổ; chúng thòi ra đây và ra đó, ...

101. Đi Bên Phải

Khi bạn đi bộ dưới phố, nó đã bao giờ xảy ra rằng bạn khó có thể di chuyển vì người đang chặn vỉa hè? Đó là vì họ không đi về bên phải. Ở London, đường phố rất đông đúc, sẽ không thể xoay xở được nếu mọi người cứ không theo bên phải mà đi. Những tai nạn gì mà chúng ta sẽ bị nếu tài xế không nhớ giữ đúng lề đường của họ, đó là phải! Và bao lâu tàu trên biển sẽ đâm vào nhau nếu họ không luôn luôn nhớ để đi bên phải trong đi qua đó là đang đi chiều ngược lại! Nếu bạn đã từng không hiểu được rằng bạn phải vượt qua mọi người như thế nào trên phố. (Bảng đen) Cứ theo bên phải mà đi.

100. Cậu Bé Lớn Và Người Phụ Nữ Nhỏ.

Nữ hoàng đang ở London, và đã tới lúc mà bà được mọi người mong đợi rằng mà sẽ đi xe qua công viên, nhiều người đứng trên vỉa hè để xem xe của bà đi qua. Một cô bé đang đi bộ qua công viên định đứng lại cùng với mọi người để xem Nữ Hoàng, và vì cô quá thấp để nhìn qua đầu của mọi người, cô tìm thấy một nơi ở bên rìa của đám đông gần đường. Chẳng bao lâu họ ngh thấy một tiếng cổ vũ từ xa, và biết rằng xe của Nữ hoàng đã khỏi cổng thành. Tại thời điểm đó một số người đã đẩy người khác, và trước khi người phụ nữ có thời gian để nói, một cậu bé lớn thô lỗ đi qua, và đứng trước mặt cô ấy. Người phụ nữ chạm vào cánh tay của cậu ta, và cậu quay lại, và thấy rằng đó là một người bạn của mẹ cậu người mà cậu đã đối xử quá thô lỗ. Cậu giơ mũ của mình ngay lập tức, và, đỏ mặt vì xấu hổ, xin lỗi người phụ nữ, và lấy một vị trí phía sau cô. Nhưng nếu cô gái là người hoàn toàn xa lạ, nó đều sai như nhau cho các cậu bé có hành động như thế. Điều đó luôn luôn thô l...

99. Lulu Và Cửa Kính.

Khi Lulu còn là một cô gái nhỏ, cô sống với dì và chú. Cánh cử trước nhà họ được làm một nửa từ kính, và có một cánh cửa chớp trong che phần kính cửa cánh cửa vào buổi tối. Dì của Lulu nói với cô rằng khi thời tiết có gió cô phải đi vòng tới cửa sau, để cửa trước không bị sập mạnh, và các ô cửa kính sẽ bị vỡ. Tôi lo rằng Lulu không luôn luôn nhớ việc vâng lời dì của mình, vào một buối sáng lộng gió cô đi về nhà từ trường, và đi như bình thường đến cửa trước. Cô xoay sở để mở nó ra và vào bên trong một cách an toàn, sau đó cánh cử đóng lại với một tiếng sầm lớn, vì gió rất mạnh, và nó xảy ra đúng như những gì mà người dì đã lo sợ—một ô cửa kính lớn đã rơi ra khỏi cánh cửa, và có hàng nghìn mảnh vỡ. Dì rất tức giận, và Lulu rất buồn, và khóc rất nhiều rằng cô không thể ăn bữa tối. Khi chú của cô trở về nhà và nghe câu chuyện, và biết Lulu đã lấy làm tiếc như thế nào, ông nói: "Oh, lau nước mắt của cháu đi, chúng ta sẽ gọi và yêu cầu James già đến và hàn...

17. Những Cái Bánh Xe Kêu Cọt Kẹt.

Một người phụ nữ đang đi bộ trên một con đường ở nông thôn, và ngay khi bà đang chuẩn bị đi qua một cánh cổng của một cánh đồng thì một con ngựa và xe ngựa phóng ra, và đi xuống đường cùng hướng mà bà đang đi, và bánh xe kêu cọt kẹt rất nhiều. Người phụ nữ muốn chạy thoát tiếng kêu của chúng. Lúc đầu, bà đi rất nhanh, hi vọng rằng bà sẽ đi nhanh hơn chiếc xe; nhưng không, xe ngựa cũng bắt đầu đi nhanh hơn, vài đi cùng tốc độ với bà. Có lẽ anh ta cũng không thích tiếng cọt kẹt, và muốn chuyến đi của anh ta kết thúc nhanh chóng. Rồi bà đi chậm lại, và đi thơ thẩn ở phía sau, nhưng cọt kẹt, cọt kẹt-cái tiếng khó chịu đó vẫn ở đó. Cuối cùng chiếc xe lái sang làn bên phải, và bây giờ người phụ nữ có thể nghe những bài hát của những con chim, tiếng vo ve của nhưng cong ong, và tiếng xào xạc của lá cây khi gió thổi vào chúng. "Những tiếng này," bà nghĩ, "thật là dễ chịu hơn tiếng cọt kẹt của bánh xe." Tôi tự hỏi không biết bạn đã từng thấy đứa trẻ nào làm bạn...

16. Về Việc Tìm Thấy Đồ Thất Lạc.

Lulu được tặng một chiếc đồng hồ vào sinh nhật 15 tuổi của cô. Một buổi chiều nọ cô đang đi ở trong rừng, trên một con được dốc và nhiều đá, và khi cô lên được đỉnh cô đứng yên một lúc để nghỉ. Nhìn lại khu rừng cô thấy một cậu bé đi trên cùng con đường, và khi lên được nửa đường cậu cúi xuống như là để nhặt cái gì đó lên, nhưng ý nghĩ rằng đó có thế là đồ của Lulu không đến với cô. Khi cô đã nghỉ xong cô đi tiếp cho đến khi cô đến một ngôi nhà ở ngoài khu rằng, nơi mà cô uống trà với bạn. Sau khi uống trà họ ngồi và làm việc đến khi mặt trời bắt đầu lặn. Rồi Lulu nói, "Tôi nghĩ rằng mình phải về nhà đây; tôi sẽ xem mấy giờ rồi," và khi cô định lấy đồng hồ ra, thì, cô không thể tìm thấy nó nữa. "Ôi trời ơi!" cô kêu, "mình phải làm gì bây giờ? Mình thật bất cẩn khi đeo nó lên thắt lưng của mình; nó là món quà của anh mình!" Rồi đột nhiên cô nhớ lúc đứng ở trên con đường và thấy cậu bé nhặt cái gì đó lên. "Đó là cái đồng hồ của mình,...

98. Maurice Trở Về Nhà Từ Trường Như Thế Nào.

Làm thế nào mà các cậu bé và cô bé thường quên đóng cửa nhẹ nhàng? Khi Maurice tới trường vào buổi chiều cậu ấy biết mẹ của mình bị đau đầu, nhưng trong thời gian cậu ấy trở về nhà cậu đã quên điều đó, và cậu ấy đi vào nhà trong đôi giày không được lau bùn của mình, để cánh cánh cửa mở. Mẹ cậu nói, "đóng cửa vào, Maurice,"và cậu ấy đóng sầm cửa lại, khiến bà ấy rùng mình . Tiếp sau đó cậu đi vào phòng, quẳng chiếc cặp trên ghế, mũ trên sàn nhà, và áo khoác trên ghế. Rồi cậu nói to, "Đầu của mẹ thế nào rồi?" Người mẹ tội nghiệp của cậu cảm thấy quá buồn để trả lời cậu; bà thường xuyên phải nhắc đứa con trai của mình phải treo áo khoác lên và các thứ khác, và đã cố hết sức để dạy cậu trở nên nhẹ nhàng và lịch sự, thay vì thô lỗ và bất lịch sự; nhưng bạn thấy Maurice đã thiếu suy nghĩ, và không nhớ những điều tốt đẹp mà cậu được dạy. Cẩn thận, Maurice! hoặc bạn sẽ có viên đá xấu xí của "Sự Ích Kỉ" ở trong Đền Thờ. Một cậu bé khô...

15. Chép Bài.

Đây là buổi kiểm tra vào Giáng Sinh ở trường, và các cậu bé đều đã ngồi vào chỗ của mình chuẩn bị sẵn sàng cho các câu hỏi toán. Bàn của Will Jones ở bê cạch bàn của Tom Hardy, và ai cũng nghĩ rằng một trong hai cậu bé đó sẽ thắng. Ngay sau khi những câu hỏi được đưa ra, các cậu bé bắt đầu. Tom làm những bài cộng là một mảnh giấy trước tiên, rồi cậu viết chúng ra cẩn thận, và, sau khi đưa bài của cậu cho thấy giáo, ra khỏi phòng. Không may là cậu để lại mảnh giấy mà cậu tính toán ở lại trong phòng. Will cầm nói lên, và nhìn xem câu hỏi của cậu có giống như thế không. Không! Hai cái đều khác. Đáp án của Tom chắc chắn là cái đúng rồi; vì thế cậu chép đáp án từ mảnh giấy của Tom. Như vậy là ăn cắp, tất nhiên; cũng như là nếu cậu ăn cắp bút hoặc dao của Tom vậy. Hơn nữa, để một ai đó làm việc rồi lấy công của họ là không tốt-ngay cả những con chim cũng biết thế. Một số loài chim nhỏ đang làm tổ của nó, và đã đỡ phải tìm nguyên liệu, chúng đi lấy những cành cây từ tổ của những...

97. Alice Và Chiếc Áo Dài Hồng.

Bạn thường nghe những người trưởng thành nói với những đưa trẻ, “Cư xử tốt,” hoặc “Chú ý cách cư xử của mình”; tôi tự hỏi nếu bạn biết chỉ là họ có ý gì. Một từ nhỏ mô tả nhũng người có cach cư xử không tốt— chúng ta gọi họ là thô lỗ. Hãy cố tìm ra ai thô lỗ trong câu chuyện này. Một ngày đẹp trời tháng Tư Alice nhỏ đã ăn mặc sẵn sàng cho bữa tiệc sinh nhật. Cô đã có một chiếc áo dài màu hồng mới, đẹp, mà cô rất tự hào, và trên nó, cô mặc một chiếc áo choàng, nhưng chiếc áo choàng không đủ dài để che cả chiếc váy đẹp, mà Alice đã không tiếc. Cô đã rất vui về bữa tiệc vì cô được đi bằng xe lửa. Đó chỉ có ba dặm, nhưng Alice nghĩ rằng đó là một hành trình khá dài để một cô bé mười tuổi mình phải đi một mình. Mẹ cô đưa cô đến nhà ga, và khi tàu đến, Alice nhảy vào và ngồi gần cửa sổ, đối diện với một cậu bé cao, ăn mặc đẹp. Bây giờ trước khi Alice đã vào trong toa tàu, bạn nghĩ cậu bé đã làm gì? Cậu đã ngồi với chân mình lên chiếc ghế đối diện, và giày của cậu rất lấm...

96. Sự Tôn Trọng.

Nếu bạn thấy các thủy thủ trên tàu khi họ nhận được các mệnh lệnh từ thuyền trưởng, bạn sẽ thấy họ tôn trọng và lịch sự như thế nào. Họ không bao giờ quên nói "Vâng, thưa ông,"hoặc "Không, thưa ngài," khi ông ấy nói chuyện với họ. Có lẽ thuyền trưởng từng là một bồi tàu nhỏ, và ông ấy, đến lượt mình, đã phải học cách tôn trọng với thuyền trưởng của mình. Nhưng không phải sự tôn trọng chỉ cần thiết ở trên tàu; trẻ em phải luôn luôn nhớ để nói "Thưa ông" hoặc "Thưa bà" khi nói chuyện với một quý ông hoặc quý bà, bất cứ nơi nào họ có thể được. Ở Pháp từ "madam" được dùng khi gọi một người phụ nữ, nhưng ở nước ta "d" chủ yếu được bỏ ra, và chúng ta chỉ nói "ma'am". (Hãy viết ra hai từ, "madam"và "ma'am" trên bảng đen.) Không ai nghĩ một cậu bé hay một cô bé cư xử tốt lại trả lời "Có" hoặc "Không"; như thế là vô ý tứ và thô lỗ. Bạn luôn luôn có...

95. Câu chuyện cổ tích về Alec và đồ chơi của cậu bé

   Alec là một cậu bé vui vẻ, tràn đầy sức sống và niềm vui, và yêu thích với các dì và chú bác tuyệt vời, những người thường xuyên tặng cậu bé những món quà đẹp.     Điều kì lạ về Alec là cậu bé luôn luôn quên nói "Cảm ơn". Không có vấn đề hiện tại đẹp như thế nào, cậu bé chỉ lấy nó và chơi với nó, và không đáp lại lời cảm ơn với những người tặng, cho đến khi mẹ cậu nhắc nhở cậu đã thô lỗ thế nào vì không nói "Cảm ơn". Alec không giống như Vernon  ( Story Lesson 44 ), người luôn luôn nói cảm ơn.     Một đêm mẹ của Alec đã đưa cậu lên giường, cậu bé nói: " Alec , me đã được đọc một số câu thơ về một cô bé người không nói "Xin'. Cô bé sẽ la lên 'Đưa tôi bơ', 'Đưa tôi một chút pho mát'. Vì vậy các nàng tiên, 'Cô gái thô lỗ này để trêu chọc', đưa cô vào trong rừng, giữa các loài bướm và chim và ong, cho đến khi cô học được cách cư xử tốt hơn".     Alec lắng nghe với đôi mắt mở cố định vào khuôn mặt của mẹ...

94. Chiếc Đồng Hồ Và Lò Xo Của Nó.

Bạn đã từng nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ của bố bạn, và đã từng nhìn thấy những chiếc kim trên bề mặt của nó, nhưng bạn đã từng hé nhìn bên trong ở những chiếc bánh răng và lò xo bé xíu chưa? Nó được gọi là những công trình, và nếu nó không đúng thì những cái kim và mặtdồng hồ không có ích gì, vì nó chỉ dùng được khi những chiếc bánh răng và lò xo làm việc chính xác thì những chiếc kim có thể chỉ chính xác thời gian. Nó chỉ giống với chúng ta. Nếu tính cách đúng và tốt, sẽ không khó khăn gì để trở nên lịch sự và có thái độ tốt, vì thái độ là phần bên ngoài của chúng ta (giống như những chiếc kim và bề mặt là phần bên ngoài của chiếc đồng hồ). Những suy nghĩ tốt bụng ở trong—trái tim chúng ta—sẽ dạy chúng ta hành xử như thế nào. Không có gì làm con người thô lỗ như suy nghĩ của bản thân và quên đi sự thoải mái của người khác; một số người gọi nó là "Thoughtlessness," nhưng chúng ta sợ tên thật của nó là " ích kỷ". Nếu chúng ta không ích kỷ và...

14. Lilie Và Nước Hoa.

Chị họ của Lilie có một lọ nước hoa được tặng, và nó có mùi thơm đến nỗi một ngày, khi Lile đang ở trong phòng một mình, cô nghĩ rằng có sẽ thích một chút, vì thế cô mởi nút chai, và nhỏ một vài giọt với khăn tay của mình. Tôi không nghĩ rằng chi họ của cô sẽ tức giận nếu cô ta biết về điều này, nhưng Lilie biết rằng nước hoa không phải của cô, và cô rất khốn khổ với lúc cô lấy nó, và không có sự bình an cho đến khi cô thú nhận lỗi lầm của mình, và xin sự tha lỗi của chị họ của cô. Tôi ước rằng Carl đã cảm thấy như thế về cục đường; bạn có vậy không? Nếu như thấy thì câu ta sẽ không lấy những thứ lớn, và phải vào tù. (Bảng đen.) Những việc sai lầm nhỏ dẫn đến những việc sai lầm lớn. Carl-Đường-Tiền-Tù. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

13. Carl Và Cục Đường.

Có một vài người nghĩ rằng lấy những thứ nhỏ không phải là ăn trộm. Nhưng nó cũng là ăn trộm đấy. Có một cậu bé nhỏ tên là Carl, người mà bắt đầu ăn trộm bằng cách lấy những miếng đường. Rồi cậu lây thêm miếng nữa, và miếng nữa; nhưng câu luôn luôn làm vậy khi mẹ cậu không nhìn. Chúng ta luôn muốn giấu những việc xấu mà chúng ta làm - chúng ta cảm thấy xấu hổ. Một ngày mẹ của Carl nhờ cậu ra cửa hàng mua gì đó, và cậu giữ một đồng trinh trong số tiền trả lại. Mẹ cậu không nghĩ về việc này; bà không nghĩ rằng con của bà sẽ ăn trộm. Rồi nó bắt đầu trở nên tệ hơn, cho đến khi cậu ăn trộm một đồng shilling từ một cậu bé trong trường, và bị đuổi học. Khi Carl lớn lên câu ăn trộm nhiều tiền, và bạn sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng cậu bị bắt vào từ, và gần như làm tan nát trái tim của mẹ cậu. Nguồn: STORY LESSONS ON CHARACTER-BUILDING (MORALS) AND MANNERS. bởi LOÏS BATES

12. Lulu Và Cuộn Len Sặc Sỡ.

Những đứa trẻ mà đi đến trường nhiều năm trước đây không có những thứ hay để chơi với như bạn có - không có những quả bóng nhà trẻ với màu sắc sặc sỡ, cũng không có những miếng gạch để xây nhưng ngôi nhà và nhà thờ! Có một cô bẻ nhỏ tên là Lulu người mà học ở trường vào những ngày xa xôi đó, và phần lớn thời gian cô phải ngồi đan chiếc bít tất dài, cho dù cô mới sáu tuổi. Một vài trong số những cô gái lớn hơn đang khâu trên những miếng vải bạt với những sợi len sặc sỡ, và tạo ra (đối với Lulu bé nhỏ) những bức tranh đẹp nhất. Cô mong ước có một miếng len hồng của xanh của riêng cô! Trường của cô là một cái phòng ở trên tầng, và ở đầu bậc thang là cửa sổ, với ngưỡng cửa sổ ở trước nó. Khi Lulu đi ra khỏi phòng học vào một ngày để nhận một bức thư cho cô giáo, và quay lại để đóng cánh của ở phía sau cô, cô thấy (ồ, một cảnh rất thú vị) ở trên ngưỡng cửa sổ chất đầy những đống len sặc sỡ mà cô rất thích. Ồ! Cô ước rằng ình có một chút! Và, bạn thấy đó, có một chút len màu ...

11. Ba Cái Lông.

Một ngày ba cô gái nhỏ đang nói về mũ và lông chim. Cô gái đầu tiên nói: "Tôi có một cái lông chim dài trên cái nói tốt nhất của tôi; đến mức nó nghiêng xuống một bên". Cô gái tiêp theo nói: "Ồ! Cái lông của tôi còn dài hơn thế, vì nó quấn quanh cả cái mũ"; và cô gái thứ ba nói: "À! Nhưng cái lông của tôi còn dài hơn cả của hai, vì nó quấn quanh cái mũ và vẫn còn dài." Vào Chủ Nhật mỗi một cô gái đang đi ở công viên với bố mẹ của các cô, và đội cái mũ tốt nhất của cô với cái lông chim ở trên; không một ai nghĩ rằng cô sẽ gặp hai người còn lại, nhưng đó là điều đã xảy ra, và ba chiếc lông chim "dài" không là gì ngoài ba chiếc lông chim ngắn và nhỏ, mỗi chiếc một cái! Bạn có thể đoán được mỗi cô bé cảm thấy xấu hổ như thế nào không? Bạn đã thấy một sợi dây chun kéo căng ra. Bạn có thể kéo dài ra bao nhiêu, và nó ngắn như thế nào khi bạn không kéo nó! Mỗi cô bé muốn tốt hơn người còn lại, và để ra vẻ như vậy, mỗi người "kéo dài...

10. Trò Chơi Criket.

Có hai cậu bé đang chơi dùng gậy và bóng ở một cái đồng cỏ. Có một cái hàng rào cao ở một bên đồng cỏ, và bên còn lại của cái hàng rào là khu vườn, nơi những loại rau được trồng để bán ở chợ. Những cậu bé đã chơi được một lúc rồi, cho đến khi "người đánh bóng", đáng một phát mạnh vào quả bóng, làm nó bay quả hàng rào, và cả hai cậu bé đều nghe thấy tiếng kính vỡ. Chúng nhặt những khúc gỗ để chơi criket lên, và mang chúng, cùng với cái gậy, đến một cái lều ở trên đồng cỏ, và chạy đi nhanh chóng khi người chồng vườn đến và dừng chúng lại, và hoi "Cách cháu đanh quả bóng criket quả hàng rào vào vườn dưa chuột của chú đúng không? Cậu bé mà đánh bóng nói, "Cháu không thấy quả bóng bay sang vườn của chú," và cậu bé kia nói, "Cháu cũng không." Chúng không thấy quả bóng làm vỡ kính, nhưng cả hai biết rằng nói đã bay vào vườn, và cho dù những lời nói của chúng có thể là sự thật, sự dối trá vẫn ở đó. Hãy cho rằng chị em "trong suốt như pha lê...