Một người phụ nữ có một con chó mà cô rất thích. Con chó cũng rất
thich bà chủ của nó, nô đùa ầm ý khi ra ngoài đi dạo, hoặc nằm dưới
chân khi bà ấy ngồi tại nơi làm việc. Nhưng con chó có một khuyết điểm
nghiêm trọng - nó không thích tắm rửa, và nó đẫ rất hung dữ khi nó bị
đưa đi tắm, mà cuối cùng không một ai trong các người hầu dám làm
việc đó.
Người phụ nữ quyết định rằng bà sẽ
không chú ý con chó cho đến khi nó sẵn sàng để tắm một cách im lặng, nên
bà ấy không đưa nó đi dạo cùng bà ấy, cũng không cho phép nó
đến gần bà trong nhà. Không được vỗ, không được vuốt ve, không được nô
đùa, và nó
bắt đầu trông có vẻ tồi tệ và đau khổ. Bạn thấy rằng con chó không thích
bà chủ
của nó bực tức nó, và nó cảm thấy rất không vui - rất không vui đến mức
cuối cùng nó cũng không chịu được nữa.
Rồi một
buổi sáng, nó nhẹ nhàng tới bên người phụ nữ và nhìn bà bằng một ánh
mắt mà bà biết có nghĩa là "Tôi không thể chịu được điều này nữa,
tôi sẽ ngoan mà".
Nên, nó được đưa đi tắm, và
mặc dù nó phải kì cọ rất mạnh - vì lúc đó nó đã bẩn đến mức không thể tả
được - nó đứng yên một cách khá kiên nhẫn, và khi tất cả kết thúc, nó nhảy
lên bà chủ của nó với một tiếng sủa vui vẻ và một cái đuôi ve vẩy, như thế cũng như là nói rằng,"Giờ thì một chuyện ổn rồi".
Sau
này, nó được phép đi dạo như thường lệ, và một lần là con chó hạnh phúc,
và sau đó nó không bao giờ phản đối việc tắm của mình nữa.
Con chó không thể chịu viêc làm đau lòng bà chủ của mình. Và trẻ em
nên hối lỗi nhiều hơn khi làm đau lòng cha và mẹ, những người làm
rất nhiều cho chúng.
Nhận xét
Đăng nhận xét