Tôi
đang ở trong nhà một ngày nơi mà một cậu bé đang chuẩn bị đi học. Ba lô
của cậu ta vắt qua vai của cậu, và cậu định lấy cái mũ ở trên móc, thì
mẹ cậu nói, "Hãy mặc cái áo khoác này đi, Jimmy; ở ngoài sáng nay lạnh
lắm". Và thế là mọi chuyện lại om sòm lên. Cậu ta cãi lại mẹ của mình,
"Trời không lạnh; câu ghết áo khoác. Cậu ta không thể cầm áo trên tay
được à, hoặc là mặc vào buổi chiều?" Câu đưa ra rất nhiều sự phản đối,
và khi cuối cùng phải mặc áo, câu đi ra ngoài cằn nhằn, và đóng mạnh
cánh cửa.
Bạn
có đoán được người mẹ cảm thấy thế nào không? "Không vui," bạn sẽ nói.
Và bạn có nghĩ rằng làm mẹ không vui là đúng không, các bé? Chắc chắn là
không rồi.
Những đứa bé với đôi mắt xanh,
Mẹ của bé đã làm gì cho bé?
Dạy đôi chân của bé cách để đứng,
Cầm tay của bé để dẫn bé đi,
Và trong hàng ngàn cách khác
Đã bảo vệ bé trong những ngày sơ sinh:
Đừng nghĩ rằng bé biết điều tốt nhất,
Hãy nghe lời, và để chuyện còn lại cho mẹ.
Bạn
thấy rằng Jimmy nghĩ rằng cậu ta biết điều hơn mẹ cậu, những không phải
vậy. Trẻ con cần được dẫn đường giống như con tàu trên sông Humber (Câu
truyện Hoa Tiê), vì chúng không đủ khôn ngoan; và khi chúng vâng lời,
chúng đang xây dựng những đền thờ của chúng ta với những khối đá đẹp.
(Bảng Đen.)
Hai kiểu vâng lời:-
1. Sẵn sàng, vui vẻ-Robert.
2. Không sẵn sàng, hờn dỗi-Jimmy.
Bạn thích kiểu nào hơn?
Nhận xét
Đăng nhận xét